Những ngày cuối cùng của năm học đang dần khép lại. Một chặng đường đào luyện với biết bao bài học trên giảng đường, những giờ cầu nguyện, những buổi chia sẻ cộng đoàn và những kinh nghiệm sống huynh đệ cũng sắp kết thúc. Trước mắt tôi là một hành trình mới: năm thực tập mục vụ.
Đứng trước ngưỡng cửa ấy, lòng tôi mang theo nhiều cảm xúc đan xen. Vui mừng vì sắp được bước vào thực tế của sứ vụ, nhưng cũng không khỏi lo lắng và tự hỏi: Tôi sẽ được sai đến đâu? Giáo xứ ấy như thế nào? Người dân ở đó ra sao? Tôi đi để giúp mục vụ hay để học việc? Những kiến thức đã học có đủ để đáp ứng những đòi hỏi của thực tế hay không?
Những câu hỏi ấy vẫn còn đó. Nhưng khi nhìn lại hành trình ơn gọi của mình, tôi nhận ra rằng điều quan trọng không phải là nơi tôi sẽ đến, nhưng là Đấng sai tôi lên đường. Người môn đệ không tự chọn cánh đồng cho mình, nhưng đón nhận nơi được sai đến với tinh thần vâng phục và tín thác.
Chân phước Phanxicô Maria Thánh giá Jordan đã sống chính tinh thần ấy. Khi bắt đầu công cuộc tông đồ, ngài không có nhiều phương tiện, cũng chẳng có những bảo đảm chắc chắn cho tương lai. Điều ngài có chỉ là một niềm xác tín mạnh mẽ vào Thiên Chúa và một thao thức cháy bỏng: “làm cho mọi người nhận biết và yêu mến Đấng Cứu Độ”. Chính niềm xác tín ấy đã giúp ngài can đảm bước đi giữa muôn vàn khó khăn.
Nhìn vào gương Cha Jordan, tôi tự hỏi: Tôi có gì để mang theo trên đường sứ vụ?
Tôi không mang theo nhiều kinh nghiệm mục vụ. Tôi cũng chưa có đủ kiến thức hay kỹ năng để giải quyết mọi vấn đề. Điều tôi có chỉ là những gì đã được lãnh nhận trong những năm đào luyện: một đời sống cầu nguyện còn đang được vun đắp, những kiến thức thần học còn giới hạn, những kinh nghiệm sống cộng đoàn còn đơn sơ và một trái tim đang tập yêu mến Thiên Chúa nhiều hơn mỗi ngày.
Nhưng có lẽ chính những điều nhỏ bé ấy lại là hành trang quý giá nhất. Bởi năm thực tập mục vụ không phải là lúc để chứng tỏ khả năng của mình, nhưng là thời gian để học cách trở nên một người Salvatorian đích thực: biết nhận ra sự hiện diện của Đấng Cứu Độ nơi những người mình gặp gỡ và giới thiệu Ngài cho người khác bằng đời sống của chính mình.
Là một tu sĩ Dòng Chúa Cứu Độ, tôi được mời gọi tiếp tục sứ mạng của Cha Jordan: “loan báo Chúa Giêsu Kitô cho mọi người bằng mọi phương thế mà tình yêu và sự khôn ngoan của Thiên Chúa gợi mở”.[1] Sứ mạng ấy không bắt đầu từ những hoạt động lớn lao, nhưng từ những việc rất bình thường: một lời thăm hỏi chân thành, một sự lắng nghe kiên nhẫn, một cử chỉ phục vụ khiêm tốn hay một đời sống chứng tá đơn sơ.
Tôi ý thức rằng năm thực tập sẽ mang đến nhiều niềm vui nhưng cũng không thiếu những thử thách. Sẽ có những lúc tôi cảm thấy bất lực trước những nhu cầu của con người; sẽ có những lúc tôi nhận ra sự nghèo nàn và giới hạn của chính mình. Nhưng chính trong những khoảnh khắc ấy, tôi học được bài học mà Cha Jordan đã sống suốt đời: “tín thác hoàn toàn vào Thiên Chúa Quan Phòng.”[2]
Tôi lên đường không phải vì tôi đã sẵn sàng hoàn toàn, nhưng vì Chúa đã gọi. Tôi lên đường không phải với sự tự tin vào khả năng của bản thân, nhưng với niềm tin rằng Thiên Chúa luôn đồng hành với những ai Ngài sai đi.
Bước vào năm thực tập mục vụ, tôi xin dâng lên Chúa tất cả những thao thức, hy vọng và cả những lo âu của mình. Xin cho tôi biết sống tinh thần Salvatorian cách trọn vẹn hơn: “yêu mến Đấng Cứu Độ trên hết mọi sự, nhiệt thành trong sứ vụ, khiêm tốn trong phục vụ và luôn tín thác vào sự quan phòng của Thiên Chúa.”
Ước gì mỗi ngày trong năm thực tập sẽ giúp tôi trưởng thành hơn trong ơn gọi, để một ngày nào đó tôi có thể cùng Cha Jordan xác tín rằng: “tất cả đều vì vinh danh Thiên Chúa và để mọi người nhận biết Đấng Cứu Độ.”
“Sự sống đời đời chính là nhận biết Cha, Thiên Chúa duy nhất và chân thật, cùng Đức Giêsu Kitô, Đấng Cha đã sai đến. Vì thế, Đấng Sáng Lập của chúng ta đã truyền dạy và trao phó cho chúng ta sứ mạng: không được nghỉ ngơi hay thỏa mãn cho đến khi mọi người nhận biết, yêu mến và phụng sự Đức Giêsu Kitô là Đấng Cứu Độ của họ.” (SDS Const 103)
[1] SDS, Constitutions and General Directory, 202.
[2] Milton Zonta, SDS, “Francis Jordan: A Young Man On Fire With The Spirit”, 129.
Joseph Trần, SDS



