Bình An Trong Chúa

IMG 6173 1

Bình An là một cảm giác dễ chịu, tĩnh lặng, và thanh thản, nhẹ nhàng không âu lo mà chúng ta cảm nhận được từ sâu bên trong tâm hồn của mình. Ngày nay, chúng ta thường đi tìm kiếm bình an qua những thứ bên ngoài như vật chất, niềm vui hiện tại, hay cho tương lai. Trong khi bình an luôn hiện diện trong những tâm hồn đơn sơ thuần khiết, bình an như một món quà mà Thiên Chúa ban tặng cho mỗi người chúng ta. Là một người tu sĩ, bình an là có Chúa trong đời sống thường ngày của mình.

Trong những ngày tĩnh tâm năm, con được lên núi để nhìn nhận lại một năm qua được sống trong sự quan phòng của Chúa. Dù có những khó khăn, cám dỗ, và thử thách, Chúa vẫn chưa bao giờ bỏ rơi con dù ở trong những hoàn cảnh mà con cảm thấy khô khan và hình như có sự vắng bóng của Thiên Chúa. Nhưng khi có thời gian phụng niệm lại, con lại thấy Chúa luôn hiện diện và bước đi từng bước cùng với con trong mỗi ngày sống. Và sự bình an trong tâm hồn trở nên rõ ràng hơn dù chặng đường tu trì còn phải biến đổi trong ơn Chúa nhiều hơn nữa.

Trong thư của Thánh Phao lô Tông đồ gửi tín hữu Phi-líp-phê, Thánh nhân nói: “Anh em đừng lo lắng gì cả, nhưng trong mọi hoàn cảnh, anh em cứ đem lời cầu khẩn, van xin và tạ ơn, mà giãi bày trước mặt Thiên Chúa những điều anh em thỉnh nguyện. Và ​bình an của Thiên Chúa là bình an vượt lên trên mọi hiểu biết, sẽ giữ cho lòng trí anh em được kết hợp với Đức Ki-tô Giê-su.” (Pl 4: 6-7) Để được kết hợp với Chúa Giê-su, thì trước hết chúng ta phải thuộc về Ngài, đón nhận Ngài cách đơn sơ, và để lời của Ngài biển đổi tâm trí và linh hồn của mình cho Ngài qua việc làm và đời sống cầu nguyện của mình. Và điều đặc biệt mà Chúa Giêsu cầu chúc cho các môn đệ sau khi Ngài sống lại là “Bình an cho anh em!” (Gioan 20:19) Chúa đã đến với các môn đệ và mang cho họ sự bình an trong lúc họ mất phương hướng, sợ hãi, và mất sự bình an trong sự lo lắng về sự vắng mặt của Chúa. Sự bình an của Chúa dành cho các môn đệ không chỉ xua tan những vấn đề họ đang gặp phải, mà còn củng cố niềm tin và trao ban thần khí bình an cho những sứ mạng tông đồ mà Ngài sắp trao ban.

Nhiều người chúng ta từng chọn những vùng an toàn để sống thư thái và bình an trong mọi bậc sống, kể cả nhưng người chọn đời sống tu trì, và ta xem đó như là điều hiển nhiên. Tuy nhiên, ít ai có thể nhìn thấy rằng, vùng an toàn của mình chỉ có bình an tạm thời, bởi những thứ an toàn cho mình lúc hiện tại sẽ không bao giờ giúp ta lớn lên trong Chúa, mà lại làm ta từ từ dẫn ta tới những suy nghĩ rằng: “Tôi hoàn toàn hài lòng với những gì đang có hiện tại.” Tuy nhiên, bình an của Chúa không phải là sự vắng bóng của những vấn đề hay thử thách, mà giữa mọi vấn đề có sự hiện diện và gắn kết với Thiên Chúa. Ngài luôn quan phòng cho tôi và đồng hành cùng tôi. Đó là một trạng thái bình an của tâm hồn khi chúng ta tin tưởng tuyệt đối vào sự quan phòng của Chúa, khi chúng ta sống bác ái, quên mình vì người khác.

Sự bình an của Chúa không phải là thứ bình an chóng qua, nhưng nó là một ơn nhưng không Chúa ban cho mỗi người chúng ta. Chúng ta có nhận ra sự bình an của Chúa cho chúng ta không? Nó không phải là những trạng thái của trốn tránh nhưng đau khổ hay thử thách. Nhưng đó là sự bình an của sự chiến thắng cái chết trên Thập Giá, và được trải qua bằng những vết sẹo mà những cái đinh và gai nhọn cắm sâu vào thân thể của Ngài. Là người tu sĩ, chúng ta thường tìm kiếm sự bình an trong một cuộc sống êm đềm, không rắc rối, không mâu thuẫn. Nhưng Chúa chỉ cho chúng ta thấy rằng sự bình an đích thực ngự trị ngay trong những tổn thương được Chúa thánh hóa qua những lần đau khổ hay những khó khăn mà chúng ta đã vượt qua. Đó là sự bình an khi biết chấp nhận những giới hạn của bản thân, của những anh em trong cộng đoàn, và của mỗi chúng ta. Đó cũng là sự bình an khi mình dám đối diện với những vết thương trong đời tu của mình những hiểu lầm, những cô đơn, tội lỗi, và cả những hy sinh thầm lặng mà chúng ta đã trải qua từng bước nhờ sự dìu dắt và gìn giữ của Chúa. Từ đó chúng ta cảm nhận rõ hơn về sự biến đổi và ơn bình an của Chúa ban cho chúng ta cách rõ ràng hơn.

Lạy Chúa, mỗi kỳ tĩnh tâm là thời gian để con lên núi, là lúc để con sắp xếp lại cuộc đời của mình trước khi xuống núi. Có những lúc con tưởng chừng như đã quên mất sự hiện diện của Chúa trên cuộc đời con. Khi con nhìn lại hành trình của con một năm vừa rồi, những công việc đã làm, những lý thuyết trên lớp học, hay những giờ tông đồ bên những anh chị em của Chúa, kể cả những thiếu sót và những tội lỗi con đã làm mất lòng Chúa, mất lòng anh chị em, và mất sự bình an của chính con. Nhiều lúc con thấy mình chẳng xứng đáng để đi theo Ngài, nhưng tâm hồn con lại chẳng muốn rời xa Ngài. Chúa à! Con biết Ngài luôn yêu thương con trong mọi hoàn cảnh, còn con thì lúc có lúc không. Ước gì con chỉ nghĩ đến những gì Chúa tưởng nghĩ. Ước chi con chỉ ao ước những gì Chúa muốn con ước ao. Lạy Chúa, xin tiếp tục đồng hành cùng con và ban bình an cho con, cùng những ai khao khát bình an trong tâm hồn của họ.

Joseph Le, SDS

Lên đầu trang