Suy Niệm Thứ Tư Trong Tuần Bát Nhật Phục Sinh: Trên Đường Emmau

IMG 4347

“Trên đường Em-Mau, hai người lữ khách bước đi bên nhau. Mộng vàng tan mây, nhọc nhằn lê gót chân buồn đường dài. Này Ngài tiến đến,về Em-mau tiến bước theo ngay bên. Họ không trông ai, người lữ khách đó chính là Ngài.”

Có bao giờ chúng ta ở trong cảm giác này chưa? Và có bao giờ chúng ta gặp được Chúa như vậy chưa?

Mặc dù theo Chúa nhưng hai môn đệ này vẫn còn bị những ảo ảnh và suy nghĩ rất con người chi phối. Đi theo Chúa, chứng kiến bao phép lạ cũng như lời giảng dạy đầy uy quyền nhưng lòng trí các ông vẫn mù tối. Trong nhận thức của mình, hai ông chỉ nghĩ Chúa Giêsu là một ngôn sứ đầy uy quyền trong lời nói và hành động. Chính vì thế, niềm hy vọng nơi Đấng có thể giải thoát Israel khỏi ách nô lệ của người Rôma bị tan vỡ. Các ông thất vọng. Chính nỗi thất vọng này kéo các ông ra khỏi cộng đoàn, từ bỏ mọi ước vọng và gác lại lý tưởng của mình để trở về với điểm bắt đầu.

Thế nhưng, Chúa đã đi tìm và gặp các ông trong nỗi thất vọng. Chúa hiểu được cảm giác rất con người đó của các ông như chính Chúa cũng cảm thấy như bị Chúa Cha ruồng bỏ tại vườn Giếtsêmani. Ngài đã vượt qua tận cùng của nỗi thất vọng để thắp lên cho hai ông và các môn đệ niềm tin và hy vọng muôn đời. Ngài nhắc lại những gì mà Kinh Thánh đã nói về Ngài, về cuộc khổ nạn phải trải qua và về chiến thắng khải hoàn. Nhưng hơn hết, Chúa dùng chính kinh nghiệm thân thuộc của việc đồng bàn và bẻ bánh để thức tỉnh lòng trí còn ngu muội của hai môn đệ. Chúa không loại trừ ai cả, nhưng mời gọi mọi người đến trong mầu nhiệm của tình yêu để Ngài thắp lại ngọn lửa tin-cậy-mến đang bị những thử thách của cuộc đời làm suy tàn. Chỉ cần một cuộc gặp gỡ như thế thôi, Chúa đã giúp cho các ông hiểu và dần đi vào chiều sâu của mầu nhiệm Thập giá. Chính nhờ cuộc gặp gỡ định mệnh đó, hai ông hân hoan và trở lại với cộng đoàn, cùng chia sẻ niềm vui và xác tín hơn trong sứ mạng loan truyền Tin Mừng Phục Sinh.

Nhìn lại cuộc sống của mình, tôi đặt niềm hy vọng vào ai? Lý tưởng cuộc đời của tôi nằm ở điều gì? Tôi vẫn đang ôm cho mình một lý tưởng, một lý tưởng dấn thân cho sứ vụ của người sống đời thánh hiến. Lý tưởng này trông thì đẹp, nghe thì hay. Thế nhưng, lắm lúc nó lại bị bóp nghẹt bởi những lo toan sự đời, những nhu cầu vật chất đè nặng đến nỗi nó không có đủ không gian để lớn lên. Nếu tôi chỉ đặt lý tưởng này trên mọi sự trần gian, ắt hẳn không sớm thì muộn nó cũng tiêu tan như chính niềm hy vọng của hai người môn đệ này. Tôi cần lắm cuộc gặp gỡ như vậy, vừa đồng hành chuyện trò, vừa thân mật sẻ chia. Có lẽ, tôi không cần mơ những điều huyền hoặc hay những phép lạ vĩ đại theo con mắt phàm nhân của mình. Quan trọng hơn, mỗi ngày tôi cần tìm được những khoảnh khắc một mình với Chúa. Không để nói gì nhưng là để lắng nghe. Lắng nghe Chúa chuyện trò, chia sẻ; ở bên Chúa để Ngài nuôi dưỡng và bổ sức bằng chính Thân Thể Ngài. Chỉ như vậy thôi, tôi sẽ có đủ sức để sống cho sứ vụ mà Chúa mời gọi.

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, đối với Chúa, con là tất cả, và đối với con, Chúa là tất cả. Xin cho con luôn đặt niềm tin cậy nơi Chúa vì biết rằng có một Đấng là tình yêu luôn chờ đợi và đi tìm con. Và Chúa cũng luôn mời gọi con sống một sứ mạng, đó là sứ mạng làm cho mọi người nhận biết “Chúa là Thiên Chúa chân thật và duy nhất; và Đức Giêsu Kitô – Đấng Chúa đã sai đến.” Amen.

Philip, SDS

Lên đầu trang