Phía Sau Tấm Áo Dòng: Có Một Trái Tim Cũng Biết Rung Động

aodong

Là một nam tu sĩ trẻ, hiền lành và có phần ưa nhìn, anh luôn là tâm điểm của sự quý mến trong giáo xứ và các hội đoàn nơi anh phục vụ. Trong hành trình dâng hiến, anh luôn xác định Thiên Chúa là gia nghiệp duy nhất, là nguồn sức mạnh để anh khước từ những lời mời gọi của thế gian. Phía sau cánh cửa tu viện, đời tu không chỉ là lối mòn trải đầy hoa hồng mà còn là hành trình băng qua những gập ghềnh sỏi đá. Đã có lần anh tâm sự: “Mình yêu đời tu và luôn muốn trung thành với ơn gọi, nhưng thỉnh thoảng mình cũng nghĩ về một mái ấm gia đình”. Anh yêu Chúa, đó là điều chắc chắn, nhưng đồng thời anh cũng nhận ra trái tim mình đôi khi vẫn rung động trước vẻ đẹp và sự dịu dàng của một người phụ nữ.

Trong những mối tương quan thường ngày, đôi khi anh gặp những người khiến anh có một cảm xúc đặc biệt. Có khi đó chỉ là một sự cảm mến, có khi lại là một rung động thoáng qua. Không ít lần, anh nhận được những ánh mắt trìu mến, những tin nhắn quan tâm vượt mức tình bạn, hay thậm chí là những lời thổ lộ chân thành. Cũng có những khoảnh khắc anh nhận ra lòng mình xao động trước sự dịu dàng của một cô gái. Những lúc như vậy, anh không phủ nhận cảm xúc của mình. Anh đem tất cả đến trước Chúa trong cầu nguyện. Anh chia sẻ với vị linh hướng và cố gắng sống gắn bó hơn với đời sống cộng đoàn. Anh hiểu rằng những rung động ấy vừa dịu dàng, vừa là thử thách đối với một người đã chọn sống đời độc thân vì Nước Trời.

Tuy nhiên, chúng ta cần tạ ơn Thiên Chúa vì Ngài đã đặt để trong mỗi con người bản năng yêu và được yêu. Chính món quà giới tính ấy là khởi nguồn để người nam và người nữ lập nên giao ước vợ chồng, cùng nhau xây dựng đời sống. Khi đi tu, bản năng ấy không hề mất đi, nó vẫn hiện diện trong từng nhịp tim, từng suy nghĩ của người tu sĩ. Vì thế, việc một tu sĩ trẻ cảm thấy rung động không phải là điều bất thường. Giáo hội và các hội dòng từ lâu đã hiểu điều đó. Vì thế, đời sống tu trì luôn có những phương thế giúp người tu sĩ trưởng thành: kỷ luật cộng đoàn, đời sống cầu nguyện, sự hướng dẫn thiêng liêng và việc dấn thân phục vụ. Có người nhờ đó mà chuyển hóa những cảm xúc tự nhiên thành tình yêu dâng hiến cho Thiên Chúa và cho mọi người. Cũng có người nhận ra mình không thuộc về đời sống khiết tịnh, họ can đảm chọn một hướng đi khác trong đời sống hôn nhân. Điều khó khăn nhất là khi người tu sĩ cảm thấy mình đang đứng ở “ngã ba đường”. Những hấp dẫn của tình yêu đôi lứa dường như vẫn chưa đủ lớn để anh từ bỏ ơn gọi, nhưng nó lại đủ mạnh để khiến anh nhận ra trái tim mình vẫn chưa hoàn toàn thuộc về Chúa. Khát khao được chăm sóc và bảo vệ một người phụ nữ đôi khi vẫn trỗi dậy. Nhưng sau tất cả, anh nhận ra đó chính là những thử thách cần thiết để tinh luyện tình yêu của anh dành cho Thiên Chúa.

Người ta thường nói vui rằng thật tiếc khi một người tài năng và đẹp trai như thế lại đi tu. Tuy nhiên, không phải ngẫu nhiên mà Thiên Chúa lại tuyển chọn những chàng trai ưu tú đó vào vườn nho của Ngài. Bởi người tu sĩ cần có nhiều khả năng để phục vụ và đem Tin Mừng đến cho người khác. Họ được đào tạo, được học hành để trở nên khí cụ sắc bén hơn. Trong hành trình ấy, Chúa không bao giờ bỏ rơi họ. Tình yêu nam nữ có thể mạnh mẽ như thác đổ, nhưng nếu biết bám vào Chúa, tình yêu ấy sẽ trở thành bàn đạp để người tu sĩ vươn cao hơn. Sẽ là ảo tưởng nếu nói tu sĩ không còn cảm xúc với phái đẹp. Quan trọng là họ biết cách để những rung động ấy đến và đi như một cơn gió thoảng, không để lại dấu vết của sự chiếm hữu.

Là tu sĩ trẻ, tôi hiểu chuyện tình cảm ấy khiến người tu sĩ vất vả như thế nào. Cha đào tạo từng chia sẻ rằng: thay vì cứ để ý đến những cám dỗ, hãy tập trung vào những điều quý giá hơn. Đời tu còn biết bao điều thú vị: những giờ kinh nguyện sốt sắng, những công việc mục vụ, tình huynh đệ trong cộng đoàn và niềm vui khi dấn thân phục vụ người nghèo. Những giá trị ấy giúp tu sĩ tìm thấy hạnh phúc trong sự độc thân vì Nước Trời. Như Tông huấn Đời sống Thánh hiến (Vita Consecrata) số 88 đã nhấn mạnh, chúng ta cần những người tu sĩ biết làm chủ chính mình, trưởng thành về tâm linh và tình cảm để nêu gương cho thế giới.

Dù thách đố còn đó, hy vọng anh cũng như mọi tu sĩ luôn tìm thấy niềm vui trong Đức Giêsu. Để dù có những lần “say nắng” trước một ai đó, anh vẫn biết mình là ai và mình thuộc về ai. Người tu sĩ trân quý tình cảm tự nhiên, nhưng họ chọn một “mối tình lớn” mang tên Giêsu.

Lạy Chúa Giêsu, xin tiếp tục thổi bùng ngọn lửa yêu mến trong trái tim những người đang sống đời dâng hiến. Xin giúp họ luôn rạng ngời niềm vui, dù trong lòng có thể đang là bão tố. Những lúc tình cảm nam nữ bủa vây, xin Chúa hãy là bến đỗ bình an, giúp họ nhận ra đâu là hạnh phúc đích thực để họ có thể yêu hết mình và sống trọn vẹn ơn gọi của mình.

Phùng Anh, SDS 

Lên đầu trang