Chiếc Giày Nhỏ

IMG 3618

Nếu còn hiện diện trên đời cho đến bây giờ, chắc Aylan đã 9 tuổi rồi…

Aylan, một cậu bé Syria ba tuổi và câu chuyện của cậu đã làm rúng động cả thế giới.

Và tôi, chiếc giày nhỏ, đã chứng kiến câu chuyện cảm động trên.

Tôi được tạo ra để phục vụ con người. Họ dùng tôi để bước đi. Đó là những bước đi tiến về tương lai đầy hi vọng. Chính tôi cũng hi vọng mình có một chuyến đi ý nghĩa trong hành trình cuộc đời của mình.

Thế rồi, một ngày nọ, tôi được đưa đến một cửa hàng nho nhỏ ở thị trấn Kobane tại Syria. Tôi nằm im trên kệ với mong ước sẽ có ai đó đến và mua lấy tôi. Cuối cùng, Aylan – người sẽ là chủ cuộc đời của tôi cùng đến với mẹ, cậu đã thử và chọn lấy tôi – một đôi giày màu đen nho nhỏ. Từ đây, tôi sẽ đồng hành với cậu trên một hành trình mới. Tôi hớn hở tự hỏi: Tôi sẽ đi đâu? Và tôi sẽ đến đâu?

Thật không may, tình hình nội chiến tại Syria quá khốc liệt. Hồi tháng 6 vừa rồi, IS đã giết hại 11 thành viên trong gia đình của Aylan. May thay cậu cùng với cha mẹ và anh chị em mình sống sót. Thế nhưng, cứ sống mãi trong nỗi sợ hãi cũng không được, họ quyết định ra đi. Họ đi để tìm cứu cánh cho cuộc sống đầy bấp bênh của mình.

Trên chiếc thuyền nhỏ bé để đến với nơi có niềm hy vọng, cả gia đình cậu cùng nhiều người nữa cúm rúm bên nhau kèm theo nỗi sợ hãi như chính đêm đen vậy. Không biết rồi cuộc đời có tươi sáng hơn không khi mà ngày mai vẫn còn là cái gì đó xa vời với họ. Aylan co cụm chân lại, nép vào lòng cha với những tiếng khóc nức nở. Đêm nổi gió, từng con sóng cao cứ đập mạnh vào hai mạn thuyền. Thuyền lắc lư và ngập nước như chính cuộc sống bấp bênh và đau khổ của họ. Mọi người thét lên vì sợ hãi. Tiếng thét giữa biển khơi cũng giống như những gì họ đã gào lên trong vô vọng để tìm chút bình an cho quê hương mình. Thuyền gần chìm. Họ cố níu giữ tay nhau để không ai bị trôi mất. Thế nhưng lực bất tòng tâm. Tay cậu cứ dần dần tuột khỏi cái níu kéo của cha. Cậu chìm dần chìm dần vào lòng biển thẳm sâu. Tôi không biết rồi cậu và tôi sẽ trôi về đâu. Cậu không thể kêu lên một tiếng nào nữa. Thân thể cậu dần cứng lại, mọi hy vọng cũng lịm tắt. Còn tôi, tôi cũng thấy mình chìm theo những bất hạnh của phận người bi đát kia.

Biển cả ôm ấp và dần đưa cậu trôi dạt vào bờ. Chân cậu vẫn còn mang tôi. Cậu nằm sấp trên bờ biển như một cậu bé nhỏ đang ngủ cùng những giấc mơ êm đềm. Thế nhưng, sự thật vẫn luôn phũ phàng. Mặc dù sống sót trong chiến trận, thế nhưng cậu đã chết trên con đường đi tìm một cuộc sống bình yên. Và để lại sau đó một niềm hy vọng mong manh đã tan vỡ …

Châu Âu vẫn mãi là giấc mơ của nhiều người …

Philip Nguyên, SDS

Lên đầu trang