Lạy Chúa! Ngài có đó không?

IMG 3461

Bước vào những ngày giữa Mùa Chay, tôi chợt nhận ra rằng: hành trình theo Chúa của tôi đã và đang bị chững lại giữa lưng chừng của sự khao khát dấn thân và tìm kiếm tình yêu đích thực nơi ơn gọi của tôi. Nhiều người nói rằng, những người tu sĩ hay những người theo Chúa phải có một đời sống và một tâm tình hướng trọn về Chúa. Thực tế là tất cả chúng ta đều là những con người mỏng manh và yếu đuối, dù mình có là ai đi nữa thì vẫn luôn bất hảo trước mặt Chúa. Thế nên, câu hỏi: “Lạy Chúa, Ngài có đó không?” nên được thường xuyên tự vấn lại để biết và hiểu rõ mỗi tương quan của mình với Thiên Chúa, và để chúng ta nhận ra mình đang ở đâu giữa trên hành trình dấn thân của mình.

Trong thời Cựu Ước, khi người dân Ít-ra-en cảm thấy bị bỏ rơi hay thiếu sự hiện diện của Chúa trong sa mạc. Họ cũng hỏi: “Có Đức Chúa ở giữa chúng ta hay không?” (Xh 17:7) Cả một dân tộc được Chúa tuyển chọn làm dân riêng vẫn có lúc cảm thấy bị bỏ rơi và thiếu sự quan phòng của Chúa. Họ đã cảm nhận được sự vắng bóng của Thiên Chúa như một sự thiếu vắng về mặt thể lý cũng như tinh thần. Họ nhận ra sự hiện diện của mọi người xung quanh là chưa thể đủ nếu vắng bóng sự hiện diện của Đấng đã giải thoát họ khỏi những ràng buộc về mặt thể lý như khỏi ách nô lệ ở Ai Cập và đưa họ về miền đất hứa.

Đôi khi tôi cảm thấy rằng Thiên Chúa đang im lặng hay vắng bóng trong ngày thường sống của mình, đặc biệt trong Mùa Chay này. Việc cầu nguyện của mình trở nên khô khan, và những chuyện xảy ra trong cuộc sống lại càng khiến mình thêm nghi ngờ về sự hiện diện của Chúa. Nhiều lúc cảm thấy bất bí, cô đơn, đau khổ, thất bại, hay rối ren trong các mối quan hệ trên những thứ ta mong chờ là tốt đẹp, hay đã cầu nguyện cách sốt sắng và tin tưởng rằng Chúa sẽ ban cho mình như những gì mình đã thành kính dâng lên Ngài. Bên cạnh đó, những sự việc không mong muốn lại liên tục diễn ra như thể mọi thứ xảy ra để chống lại bản thân mình cũng như những dự định của mình.

Tuy nhiên và những lúc cảm thấy như bế tắc, tôi thấy lấp ló một ánh rạng từ Thánh Gioan Thánh Giá đã nói trong cuốn Dark Night of the Soul (Đêm Tối của Linh Hồn) rằng: “Khi bạn bị những sự thất bại hay cảm giác bỏ rơi đè nặng, bạn càng gần gũi với Chúa, Ngài là sức mạnh của bạn, Đấng luôn ở bên cạnh những người đau khổ. Khi bạn được giải thoát khỏi gánh nặng, bạn càng gần gũi với chính mình, với điểm yếu của bản thân; vì đức hạnh và sức mạnh của tâm hồn được vun đắp và khẳng định trong những thử thách của lòng kiên nhẫn.” Vậy nên, tôi tự vấn bản thân, là tôi không có ở với Chúa hay là Chúa không ở với tôi? Tôi đã đủ kiên tâm để kiên định trong đời sống nội tâm của tôi hay chưa? Những câu hỏi này dần mở ra cho tôi những cảm nghiệm sâu sắc mà tôi đã từng gặp Chúa trong đời sống của tôi.

Tôi còn nhớ khi lúc tôi còn là một tập sinh. Trong một lần tham dự Thánh Lễ khánh thành của một nhà nguyện nhỏ tại một vùng quê ở Philippines. Sau khi tôi rước lễ và đi về phía chỗ ngồi của tôi, bỗng một em bé khoảng 5-6 tuổi chạy tới và hỏi tôi: “Kuya, anong ng taste si Katawan ni Cristo” (dịch là: Thầy ơi, Mình Thánh Chúa có vị gì vậy ạ?) Tôi chợt khựng lại chốc lát và cũng phải cố gắng trả lời nhỏ cho em là “Mình Thánh Chúa có Chúa và vị của Mình Thánh là những ơn lành mà Chúa ban cho chúng ta.” Và tôi thực sự cảm nhận được sự hiện diện của Chúa trong mầu nhiệm Thánh Thể. Tuy nhiên, chỉ có niềm tin và sự xác tín của tôi không biết có thoả mãn được câu hỏi của em hay không? Và câu hỏi đó vẫn thi thoảng còn vang vọng trong tôi mỗi khi tôi đón nhận Mình Thánh Chúa trong Thánh Lễ: Lạy Chúa! Ngài có ở đây với con không? Và Chúa ở hiện diện với chúng ta hằng ngày không?

Trong những khoảnh khắc như thế này, tôi bắt đầu hiểu rằng Thiên Chúa hiếm khi trả lời câu hỏi của chúng ta theo cách chúng ta mong đợi. Thay vào đó, Ngài mời gọi chúng ta tìm kiếm sâu sắc hơn. Như dân Israel đã tìm kiếm Thiên Chúa trong sa mạc, và ngay cả Chúa Giêsu Kitô cũng đã vào sa mạc trước 40 ngày trước khi bắt đầu sứ mệnh của Ngài (Mt 4: 1-2). Sa mạc là nơi mà tiếng nói mờ dần và ảo ảnh tan biến. Nhưng sa mạc cũng vọng lại điều mà chỉ là trái tim con người khao khát tìm kiếm Chúa cảm nhận ra.

Điều đáng suy tư ở đây có lẽ không chỉ đơn giản là câu hỏi, “Lạy Chúa, Ngài có ở đó không?” mà là, “Lạy Chúa, Ngài đang mời gọi con tìm Ngài ở đâu?” chính câu hỏi này giúp tôi nhận ra sự hiện diện của Ngài trong sự thinh lặng của lời cầu nguyện của mình. Hay đôi khi Ngài hiện diện trong đau khổ của tôi. Có khi Ngài hiện diện trong câu hỏi ngây thơ của một đứa trẻ lên năm hay Ngài hiện diện trong những người anh chị em thân cận của mình. Vì chính lúc chúng ta thất vọng về Chúa, nghi ngờ về Chúa, chính là lúc Ngài đang hiện diện với ta.

Chính vì những điều đó, tôi bắt đầu hiểu rằng Chúa chưa bao giờ thực sự vắng mặt. Chính đôi mắt của tôi đã nhắm nghiền, trái tim tôi ngổn ngang thao thức vì những nguyện ước chưa thành, và đức tin của tôi vẫn đang học cách nhìn nhận. Ngay cả trong im lặng, Chúa vẫn đang phán, và ngay cả trong bóng tối, Chúa vẫn đang dẫn dắt tôi. Kể cả trong sự khô khan của lời cầu nguyện, Ngài vẫn kiên nhẫn chờ đợi chúng ta khám phá ra rằng tình yêu của Ngài luôn luôn hiện hữu. “Hãy ký thác đường đời cho Chúa, tin tưởng vào Người, Người sẽ ra tay” (Tv 36, 5)

Joseph Le, SDS

Lên đầu trang