Một Thế Giới Không Cha – Một Thế Giới Đói

IMG 3412

Suy niệm Tin mừng Lc 15, 1-3. 11-32 

“Người con thứ nói với cha rằng: “Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng” (Lc 15, 11)

Giống như người con út đối xử với cha mình, chúng ta cũng đang sống trong một thời đại, mà ở đó, Thiên Chúa bị cho là quá phiền phức. Người ta lìa bỏ Thiên Chúa, không hẳn là vì họ không tin vào sự hiện hữu của Người, mà là vì họ xem Người chẳng còn cần thiết. Tại sao tôi lại phải phụ thuộc vào một Thiên Chúa toàn năng, khi mà chính tôi cũng có thể khiến mình trở nên “toàn năng”? Tại sao tôi phải để Thiên Chúa quyết định, trong khi chẳng thoải mái hơn khi tôi giành quyền tự quyết cho cuộc đời tôi sao? Cơn cám dỗ cổ xưa trong vườn Địa Đàng đã chẳng biến mất, con rắn già cỗi dù có trải qua từng đấy lớp bụi mờ dày đặc của thời gian, cho dù nó phải trườn bằng bụng, nó cũng chẳng nhọc mệt để len lỏi, để quấn lấy phận người qua mọi thời đại. Con rắn già vẫn khẽ thì thào trong cái cung giọng khàn đặc: “Hái đi, ăn đi, và ngươi sẽ trở nên như những vị thần” và không như xưa, mặt hàng mà nó chào mời cho thời đại này thì muôn hình vạn trạng. Thế rồi, từng lớp người đua nhau mua sắm, tranh nhau sở hữu, để làm gì? Để trở nên “toàn năng”. Hãy để Lời của Thiên Chúa một lần nữa nguyền rủa và vạch mặt con rắn già. Hãy lắng nghe Lời của Người.

 

“Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu” (Lc 15, 14)

Có một sự trùng hợp đặc biệt: khi người con út tiêu hết gia sản của cha, thì trong vùng lại xảy ra một nạn đói khủng khiếp (Lc 15, 14). Thật sự là một nạn đói sao? Có lẽ không hẳn vậy. Lu-ca nói cho chúng ta biết, người con út đi ở đợ cho một người dân, người này sai anh ta đi chăn heo, và anh ta ao ước được ăn thức ăn của bầy heo (Lc  15, 15-16). Hình như chỉ có mình anh ta đói! Thế giới ngoài kia ruồng rẫy người con út khi anh ta hết tiền! Dường như ngoài vòng tay của cha, thì giá trị của anh chỉ được tính bằng những gì anh ta có! Một thế giới đói nhân phẩm, đói tình thương, và chân lý. Người con út cứ ngỡ là mình đã thực sự “toàn năng” khi tách mình khỏi cha bởi những gì mình có, và bởi những gì mình được công nhận, nhưng đó chỉ là thoáng chốc mà thôi. Giống như người con út, trong cơn say của kiêu ngạo, của vui thú, của khoái lạc, chúng ta tưởng mình đã nắm trọn được cuộc đời mà không cần Thiên Chúa, nhưng chúng ta quên rằng ngay cả để có thể khẳng định mình “toàn năng” thì chúng ta cũng phải nhận từ nơi Thiên Chúa rất nhiều. Hãy thử nín thở và tự khẳng định mình xem? Chúng ta mong manh biết mấy!

 

“Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha” (Lc 15, 18a)

Cơn đói của người con út tỏ bày cho chúng ta một giới thực đói, khi thế giới đó từ chối Thiên Chúa. Không còn Thiên Chúa, người ta chỉ xem nhau, cân nhắc, hay trân trọng nhau dựa trên những gì họ có hơn những gì họ là. Một thế giới điên cuồng khẳng định vị thế chính mình bởi chiếc điện thoại đời mới nhất, hay một chiếc xe hơi tiền tỷ. Họ lao mình vào sự đói khát vô tận, chỉ vì say xưa với những thứ nước xanh, đỏ, vàng lập lòe, những thứ nước không bao giờ cho họ thỏa cơn khát sâu thẳm trong chính căn tính của mình. Nhân loại đâu biết rằng họ được tạo dựng cho chính Thiên Chúa, không phải cho điện thoại, nhà ở, xe hơi, quần áo, xác thịt, hay rượu chè. Chỉ trong Cha, trong Thiên Chúa, chúng ta mới được lấp đầy thực sự. Và chỉ trong Thiên Chúa mà thôi chúng ta mới thực sự được trân trọng trọn vẹn bởi những gì chúng ta là, không phải những gì chúng ta có. Chúng ta là ai? Chúng ta là hình ảnh của Thiên Chúa, là con cái của Cha, được chuộc lại bởi Máu Châu Báu của Đức Giêsu. Trong mắt Thiên Chúa, chúng ta thật đáng quý biết bao! Vì thế hãy trở lại với Cha, để Cha ôm, Cha hôn, cho dẫu chúng ta bẩn và bốc mùi thế nào đi nữa.

“Anh ta còn ở đàng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để”

Mario Paul,SDS

Lên đầu trang