“Thầy đẹp trai quá… Thầy hát hay quá…”

IMG 3748

Thi thoảng trong những chuyến đi mục vụ hay những buổi tiệc được mời tham dự, hình ảnh người tu sĩ bỗng trở nên rất “đời”: được ngắm nhìn, được khen ngợi, thậm chí được ví như những “idol quốc dân”. Những lời trầm trồ tưởng chừng vô hại: “Thầy đẹp trai quá… thầy hát hay quá… đi tu uổng quá!” lại vô tình chạm đến một thực tại sâu xa hơn, đó là cuộc giằng co âm thầm giữa ơn gọi và những giá trị hấp dẫn của thế gian.

Không ai phủ nhận: ngoại hình, tài năng, giọng hát, khả năng giao tiếp… đều là những món quà quý giá. Nhưng chính những “dữ liệu” ấy, những gì có thể đo đếm, nhìn thấy, và dễ dàng được xã hội tán dương lại có nguy cơ làm lệch hướng nếu người dâng hiến không đủ tỉnh thức. Bởi lẽ, ơn gọi không được xây dựng trên những gì nổi bật bên ngoài, nhưng trên một nền tảng sâu xa hơn: sự trung tín.

Trung tín với Chúa không phải là điều dễ dàng, nhất là khi con người được khen ngợi, được công nhận, và có nhiều cơ hội để “trở thành một điều gì đó khác”. Lời khen có thể là niềm vui, nhưng cũng có thể là cám dỗ. Nó thì thầm rằng: “Bạn có thể chọn một con đường khác dễ dàng hơn, rực rỡ hơn, được nhiều người ngưỡng mộ hơn.”

Thế nhưng, ơn gọi dâng hiến không phải là một sự đánh đổi, càng không phải là một sự “uổng phí”. Đó là một lựa chọn yêu thương, trong đó người tu sĩ dám đặt Thiên Chúa lên trên tất cả, kể cả những điều tốt đẹp và hấp dẫn nhất nơi bản thân mình.

Một người có thể hát hay, nhưng chọn dùng tiếng hát để phục vụ phụng vụ thay vì sân khấu. Một người có thể có ngoại hình thu hút, nhưng chọn sống khiêm nhường và kín đáo thay vì tìm kiếm ánh nhìn. Những lựa chọn ấy không làm mất đi giá trị của họ, mà trái lại, làm cho giá trị ấy trở nên trọn vẹn và có ý nghĩa hơn trong ánh sáng của Thiên Chúa.

Trung tín không phải là không bị lay động, nhưng là vẫn ở lại sau những lay động ấy. Không phải là không nghe thấy lời mời gọi khác, nhưng là biết mình đã được gọi cho điều gì. Trung tín là mỗi ngày âm thầm chọn lại Chúa, dù không có lời khen, không có ánh nhìn, không có sự công nhận nào.

Có thể người đời sẽ tiếc nuối: “Đi tu uổng quá.” Nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu: không có gì là uổng phí khi đời mình được trao vào tay Chúa. Những gì được từ bỏ không phải là mất đi, mà là được biến đổi thành một tình yêu lớn hơn, sâu hơn, và bền vững hơn.

Và cuối cùng, điều làm nên vẻ đẹp thật sự của một người tu sĩ không phải là gương mặt hay giọng hát, mà là một trái tim trung tín, trung tín trong âm thầm, trong thử thách, và trong từng ngày sống ơn gọi.

Joseph Trần, SDS

Lên đầu trang