Khi Người Tu Sĩ Rơi Vào Mối Quan Hệ “Mập Mờ”

att.g szfodvBwc5FOHdmgN9xDMNAriS6EWnj2GzH7Rn3rA

Có những câu chuyện bắt đầu bằng sự đơn sơ, trong sáng, nhưng lại kết thúc trong những bối rối chẳng ai mongđợi. Người tu sĩ, dẫu đã hiến dâng đời mình cho Thiên Chúa, vẫn là con người bằng xương bằng thịt, có trái tim, có cảm xúc, có nhu cầu quan tâm và được quan tâm. Câu hỏi đặt ralà: khi người tu sĩ rơi vào một mối quan hệ mập mờ, họ phải làm sao? 

Người tu sĩ không sống trên mây. Họ bước đi giữa thế gian, giữa muôn khuôn mặt và bao mối tương quan. Dù lòng đã dứt khoát, nhưng con tim đâu phải đã hóa đá. Ban đầu chỉ là những dòng tin nhắn hỏi thăm, những cuộc trò chuyện sẻ chia nhẹ nhàng, những lời động viên giữa hai tâm hồn đồng điệu. Tưởng chừng vô hại, nhưng rồi trái tim bắt đầu mong nhớ, chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi. Tất cả đến rất tự nhiên, nhưng cũng thật nguy hiểm.

Cảm xúc không có lỗi, nhưng điều đáng sợ là khi ta bắt đầu nuông chiều nó. Khi ta tìm kiếm sự hiện diện của người ấy hơn là sự hiện diện của Chúa. Cái “mập mờ” ấy thường không khởi đầu bằng ý định sai. Chỉ là những quan tâm nho nhỏ đó đã dần dần khiến cho đường ranh giới giữa tình huynh đệ, tình bạn, và tình cảm riêng tư trở nên mờ nhạt. Chính sự mập mờ này đã mài mòn đi sự trong sáng, nó khiến con người đánh mất đi sự rõ ràng của nội tâm. Nó khiến một tu sĩ, vốn thuộc trọn về Thiên Chúa, bỗng trở nên do dự – giữa tiếng gọi dâng hiến và tiếng gọi của cảm xúc rất người.

Rồi một lúc nào đó, trong khoảng khắc thinh lặng của giờ chầu, giữa ánh nến lập loè nơi nhà nguyện vắng, người tu sĩ ấy nhận ra điều gì đó. Không phải là lời trách móc, mà là một ánh sáng dịu dàng soi rọi: “Con có yêu mến Ta hơn người ấy?” (Ga 21, 15) Câu hỏi ấy không đòi câu trả lời ngay, nhưng mở ra một hành trình phân định. Bởi ơn gọi không loại bỏ cảm xúc, mà mời gọi con người biết đặt cảm xúc vào đúng chỗ.

Buông bỏ, có lẽ là một trong những cách yêu khó nhất. Không phải yêu ít đi, mà là yêu đúng cách hơn. Người tu sĩ không chọn cắt đứt trong cay đắng, mà chọn rút lui trong bình an, để người kia được tự do, và để chính mình trung tín hơn với lời khấn. Tình yêu thật không chiếm hữu, nhưng biết dừng lại khi cần. Và chính trong giây phút dừng lại đó, người ta học được bài học sâu xa về tình yêu của Thiên Chúa – Đấng yêu trọn vẹn nhưng không cưỡng ép.

Sau khi bước qua ranh giới mong manh ấy, người tu sĩ học lại cách yêu: yêu cộng đoàn bằng sự kiên nhẫn, yêu anh em bằng lòng bao dung, yêu những người mình phục vụ bằng trái tim tự do. Họ cũng học yêu chính mình, không phải bằng cách phủ nhận cảm xúc, mà bằng việc đặt mọi cảm xúc dưới ánh sáng của Chúa. Không phải ai cũng hiểu được hành trình ấy, nhưng người đã từng đi qua sẽ biết: ơn gọi không biến con người thành sắt đá, mà mời gọi họ yêu đúng hướng, để tình yêu trở nên tinh tuyền hơn, vững bền hơn, và rộng mở hơn.

Có lẽ, mỗi người tu sĩ đều sẽ có ít nhất một lần đứng trước ngã ba của con tim. Và nếu họ chọn quay trở lại, đó là khi họ hiểu rằng giữa muôn ngã rẽ của yêu thương, chỉ có một con đường dẫn họ về chốn bình an, là con đường đi vào trong trái tim Thiên Chúa.

Bản Tiếng Anh:

A Consecrated Soul in a “Situationship”

Some stories begin with simplicity and purity, yet end in confusion that no one expects. A consecrated person, though having given their life entirely to God, remains a human being with a heart that feels, with emotions that long to care and to be cared for. The question arises: when a religious finds themselves caught in a situationship, what should they do?

The religious does not live on the clouds. They walk amidst the world, among countless faces, relationships, and emotions. Though their will may be steadfast, their heart is not made of stone. It might begin with a few kind messages, gentle conversations, and words of encouragement between two kindred souls. Harmless at first, yet the heart begins to wait – for a message, a call, a presence. Everything unfolds naturally, but danger hides within that very tenderness.

Emotions are not sinful. What becomes perilous is when one begins to indulge them, when the presence of “that person” is sought more eagerly than the presence of God. A situationship seldom starts with bad intentions. It often grows from small, sincere gestures that slowly blur the line between fraternal affection, friendship, and romantic attachment. Such ambiguity erodes interior clarity and purity of heart. It divides the soul once wholly given to God, pulling it between the call of consecration and the pull of human affection.

Then comes a moment, in the silence of adoration, under the flickering light of the chapel candles, when something becomes clear. Not a reproach, but a gentle light pierces through the heart: “Do you love Me more than these?” (John 21:15). The question does not demand an immediate answer, but invites a journey of discernment. For vocation does not eliminate emotions; it teaches one to place them rightly, under the light of divine love.

Letting go is perhaps one of the hardest forms of love. It is not about loving less, but about loving rightly. The religious does not withdraw in resentment but steps back in peace, to grant freedom to the other, and fidelity to one’s own vows. True love does not cling; it knows when to stop. And in that moment of stopping, one learns something profound about God’s own love – a love that gives fully, yet never coerces.

Having crossed that delicate boundary, the religious learns anew how to love: to love the community with patience, to love brothers with compassion, and to love those they serve with a free heart. They also learn to love themselves, not by denying emotion, but by surrendering every feeling to the light of God. Not everyone will understand this path, but those who have walked it know: vocation does not turn the heart to stone. It teaches the heart to love in the right direction, so that love becomes purer, steadier, and more expansive.

Perhaps every religious person, at least once, must stand at the crossroads of the heart. And if they choose to return, it is not out of fear or coldness, but because they have realized that among the many paths of love, only one leads them to true peace, the path that goes straight into the heart of God.

Phùng Anh, SDS

Lên đầu trang